Nhà tôi vừa có hai con mèo, chính xác là 1 con về trước, 1 con về sau, và người mang mèo về nhà hẳn nhiên không phải ai khác ngoài thằng em tôi. Tôi cũng chẳng phải đối hay đồng tình về chuyện nhà có thêm 1 hay 2 con mèo (nhưng nếu là cả đàn mèo thì có lẽ khác). Từ bé đến giờ tôi chưa hề xin bố mẹ nuôi 1 con vật nào, chỉ lăng xăng góp ý khi có ai đó đưa ra ý kiến đưa vật nuôi về nhà, và tôi cũng chẳng bao giờ yêu thương 1 con vật nuôi nào quá cả, chỉ thi thoảng vuốt ve hay bế đi thú y thôi. Chẳng phải tôi ác cảm với vật nuôi, mà vì tôi biết rõ với cái tính vô trách nhiệm của mình thì công cuộc dọn dẹp và cho vật nuôi ăn rút cuộc lại về tay mẹ tôi mà thôi. Tôi biết thế, và tôi thương mẹ nên tôi vẫn hay bàn lùi mỗi khi chị tôi đòi mua chó hoặc em tôi đòi nuôi mèo.
Nhưng mà rút cuộc thì 2 con mèo kia cũng có mặt ở nhà tôi. Cũng tốt, cũng vui, tôi cũng mong muốn được về nhà để vuốt ve 2 con mèo và cho chúng biết là nhà này vẫn còn 1 người nữa. Con mèo ta lông vàng bắng nhắng được mang về nhà từ ngày còn bé tí và ở trong nhà tắm của thằng em tôi, tất nhiên là 1 tay mẹ tôi chăm sóc. Thế nên mẹ kể nó cứ quấn mẹ suốt, ngoan ngoãn nằm ở chân giường và rón rén theo mẹ lên sân thượng. Riêng chuyện nó không biến cả nhà tôi thành cái toilet của riêng nó cũng đủ để tôi phát cho nó phiếu bé ngoan cho nó rồi. Rồi nó lớn dần lên, vẫn là 1 con mèo nghịch ngợm, vẫn quấn chân mẹ tôi và vẫn thích ăn gan. Và hôm mùng 2 tết vừa rồi tôi đã kịp chào nó qua webcame trong khi nó tròn xoe mắt chả hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao. Tôi cũng mong chờ ngày về nhà để được ôm ấp và vuốt ve nó. Rồi con mèo Tây về nhà tôi, cũng mới gần đây thôi. Con mèo này mặt mũi ngây thơ và xinh xắn, ai nhìn cũng khen, mỗi tội hơi khó tính, và đã phải đi gặp thú y ngay ngày về nhà mới. Con mèo ta có vẻ dỗi, vẫn rón rén theo mẹ tôi nhưng bỏ ăn, mãi cho đến khi mẹ mang ra cho nó món khoái khẩu thì nó mới vui vẻ trở lại. Tôi yêu cả hai con mèo, tôi lo lắng rằng nó sẽ bị lũ chuột cống già đầu ở bãi rác xử lí, và mẹ đã trấn an tôi rằng 2 con mèo này đã đủ lớn và chỉ chơi quanh nhà thôi.Tôi mong chờ đến hè để về nhà và vuốt ve 2 con mèo, dõng dạc giới thiệu cho chúng biết là ở nhà vẫn còn 1 người cũng đáng yêu mà chúng chưa được gặp.
Thế mà hôm nay chat với mẹ, tôi nghe chuyện buồn về 2 con mèo xảy ra từ đầu tuần. Con mèo Tây thì đã bị ai bắt mất, còn con mèo ta thì đã chết. Tôi đã bật khóc khi nghe mẹ kể chuyện về con mèo ta bị ai đó đánh cho đến chết, nó chỉ còn đủ sức lết về nhà và sau khi thú y chích thuốc thì tắt thở. Vẫn là nhà cho ta một cảm giác an toàn và gắn bó trước mỗi thất vọng của cuộc đời. Thật buồn vì chúng tôi đã không thể che chở cho nó khỏi trận đòn ghê rợn kia .Tôi hy vọng con mèo Tây không phải chịu đau đớn gì và người ta chỉ bắt nó để đem đi bán thôi. Còn con mèo ta, tại sao người ta lại có thể đánh nó dã man đến thế? Người ta cảm thấy thỏa mãn gì khi đánh đến gần chết 1 con vật không có khả năng kháng cự hả trời? Tôi đã khóc khi nghĩ đến những đau đớn mà con mèo phải chịu đựng do một kẻ nào đó gây ra. Em tôi khóc rất nhiều và có lẽ tôi cũng thế nếu tôi ở nhà, chứng kiến con mèo lớn lên từng ngày và là một sinh vật sống đáng yêu. Tôi đã từng buồn cho những con vật nuôi đã ra đi, nhưng những lúc đấy tôi còn có quyền tin rằng nó chỉ bị bắt để đem đi bán, còn lần này....quá đau đớn khi chứng kiến cảnh một con vật nhỏ bé không có sức kháng cự bị hành hạ dã man như thế. Không chỉ là 1 con vật nhỏ bé, mà cả những đàn voi nhà, những cây rừng cổ thụ, những con tê giác to xác hiền lành cũng bị sát hại dã man. Làm sao để thế giới này không còn những kẻ thích chứng tỏ mình là người khổng lồ bằng vũ lực ? Không còn tiền bạc và quyền lực nữa chăng?
Có lẽ tôi đã có thêm 1 lý do để không bao giờ nuôi một con vật nào cả: tôi không thể chịu nổi khi nó ra đi.
hic...hay la no danh nhau voi nhung con meo khac?...con meo nha ban chi co lan danh nhau voi meo (bon meo duc) bi bon khac cat mot nua cai tai...
ReplyDeleteem ko nghĩ vậy,theo như mẹ em kể thì nó giống bị gãy xương và nội thương hơn. Mà mèo nhà em không hay đi chơi xa,vì mới mà.
ReplyDelete