Saturday, 29 October 2011

Mộng thực.


    Tuần qua mưa nhiều. Mưa chẳng to và cũng chẳng dai. Mưa đến khẽ khàng như  thể chẳng cần ai quan tâm, mà thi thoảng vẫn liếc ngang liếc dọc, gõ lộp bộp vào cửa sổ để một kẻ lơ đãng nào đấy ngẩng mặt nhìn lên. Và những giọt nước li ti chẳng mấy chốc đã bám đầy ô cửa kinh làm dịu bớt cái nắng gay gắt rọi vào căn phòng hướng Nam, hay đua nhau đậu trên cửa kính xe buýt khiến các loại đèn đường, đèn xe thêm lung linh trong làn nước.
    Vậy là Việt Nam đã ngẩn ngơ nhìn một bạn to đùng hiền khô với một cái tù và trên đầu  ra đi mà chẳng thể làm gì để ngăn cản.  Ta tiếc cho những gì đã vĩnh viễn mất đi, rồi lại tự trách mình sao không biết trân trọng khi nó vẫn còn hiện hữu, không làm được gì để giữ nó lại. Rồi lại tự hỏi không hiểu vì sao có những kẻ cứ mãi say sưa tận hưởng cụm từ “ chiến thắng, chinh phục” mà không nhận ra rằng thứ mà mình vừa đánh gục là phần chẳng bao giờ lấy lại được trong con người mình, và điều ấy khiến cho kẻ đó mãi mãi tật nguyền.
    Tuần của nước. Nước trở thành tâm điểm của mọi chú ý. Mưa lớn gây ngập ở Bangkok, triều cường gây ngập ở Việt Nam, đập chắn ở hồ thải quặng có nguy cơ vỡ đe dọa môi trường... Nơi bị nước làm cho điêu đứng, nơi tìm đỏ mắt cũng chẳng thấy nước đâu; lúc thì có khóc cả tuần trời nước dưới chân cũng không hề mặn, khi thì nước mắt chưa kịp rời khuôn mặt đã khô rang; người khóc ròng vì nước, người trông chờ nước lên... Rồi sẽ là thời kì khó khăn, sẽ là giá lương thực leo thang, sẽ là thiếu thốn, sẽ là bất ổn. Và rồi con người lại tự làm tâm hồn mình què quặt. Dường như chẳng ai tránh xa được khỏi cái vòng xoáy ấy của cuộc sống, có chăng là kẻ bị cuốn theo, người cố bám trụ.
     Tưởng có thể tìm quên trong những trang viết, nhưng lại gặp những giằng xé nội tâm của xã hội hiện đại vốn đã quá quen trong cuộc sống hằng ngày, vài mẩu vụn tình cảm không vượt qua được những cái khung khô khốc và những bức tường cao ngất của đô thị. Hình như chẳng ai chạy thoát. Chạy xa vậy nhé, chạy lên chốn rừng sâu. Người Rục đang đói. Chạy xuống biển vậy. Nước mắt diêm dân còn mặn hơn cả tấn muối nhập khẩu.
      Không chạy nữa vậy. Dừng chân trước một gallery be bé, ngắm nghía những mảng màu của cuộc sống. Những khối màu thâm trầm chồng chéo lên nhau, những đất với đá nằm im lìm thách thức trong ánh hoàng hôn nóng rực. Nép mình nơi cánh cửa và đang khẽ khàng trông lên những kẻ vừa bước vào, màu vàng ruộm phân chia biên giới rạch ròi với khối xanh trong vắt tràn trề hy vọng, nhưng giọt nước tinh khiết thì chẳng ngại bên nào, cũng chẳng buồn quan tâm đến cái đường biên khó tính , mặc nhiên chảy tràn từ đây sang đó, vô tình gắn kết hai khối với nhau.
     Người kéo chuông nhà thờ lại thực hiện trách nhiệm của mình. Tiếng thanh thanh vang lên giữa khoảng trời thênh thang rộng lớn với nhịp điệu giục giã. Lại thèm nghe tiếng chuông chùa trầm mà chậm rãi, nghiêm khắc kéo ta ra khỏi những cơn mộng mị.

Monday, 24 October 2011

Ngủ đi nào!

Ngủ đi nào,
Để nước mắt con kịp thấm sâu vào lòng đất mẹ
Để sóng biển rì rào kịp ôm trọn nỗi lòng con
Ngủ đi con nhé!

Ngủ ngoan đi nào,
Rồi đêm sẽ lặng thinh lắng nghe từng nhịp thở,
Trăng sẽ tỏ bóng mình nơi giọt nước trong veo,
Và gió hốt hoảng vội vàng cuốn theo hết buồn vui,
Ngủ ngoan con nhé!

Ngủ yên đi nào,
Con ta,
Mặt hồ phẳng lặng.
Sớm mai,
Tâm hồn con,
Sẽ lại là tờ giấy trắng tinh tươm...

Thursday, 20 October 2011

Thế là xong một ngày.

   Dạo này đầu óc cứ quay cuồng với một mớ deadline. Vừa xong một phần nho nhỏ của 1 cái coursework be bé, đấy cũng chỉ là một môn học nhỏ của cái học kì ngắn trong 3 năm đại học chẳng lấy gì làm dài của một đời người nhìn thì dài nhưng thực ra lại rất ngắn, trôi qua rất nhanh và chứa đựng rất nhiều bất ngờ. Nhưng chuyện xong một phần in ít của cái hành trình xem ra dài ngoằng kia cũng đủ để ta ngồi duỗi cẳng, vừa uống trà vừa nhìn làn khói mỏng tang đua nhau bốc lên và gõ lóc cóc những dòng vơ vẩn, để chữ nghĩa trôi đi .

   Hôm qua đi bus đến trường. Hiếm khi mình chịu xuống ngồi hàng ghế thứ 2 trên một cái double decker. Chợt nhận ra không gian yên ắng lạ thường, tất nhiên là nếu bỏ qua cái động cơ xe buýt. Mà bình thường thì không gian ở đây nó vẫn im lặng thế. Chỉ có những ai đi bus với bạn bè mới huyên thuyên vui vẻ trò chuyện, hoặc một anh bạn nào đấy hứng khởi nói chuyện ồn ào qua điện thoại với ai đó thì mới khuấy động cái không gian trên tầng 2 xe buýt này thôi. Cơ mà hình như cũng chẳng mấy ai quan tâm đến chuyện cái không gian yên tĩnh đang bị phá vỡ, vì chắc cũng chẳng ai nhận ra đấy là một không gian yên tĩnh.

   Mình cũng thế, nhưng hôm nay thì khác. Vì tự dưng mình nhìn sang bên phải và thấy một người đàn ông đen sạm đang ngồi trầm ngâm trong cái ánh nắng chiều màu trứng gà. Phía bên trái, người phụ nữ da đen cũng đang ngồi lặng lẽ. Vì thích ngồi một mình nên mình mới nhảy xuống băng ghế thứ hai, thế nên mình cũng đang trầm ngâm, lúc này đây là đang kín đáo nhìn người đàn ông trong ánh nắng chiều. Mà hình như ai cũng thế, thích ngồi một mình một băng ghế rồi thừ người ra hay sao ấy.  Mình cũng thế mà, khi thì ngồi thừ ra thơ thẩn nhớ nhà, khi thì thẫn thờ nghĩ đến chuyện tương lai, lúc lại vơ vẩn nhớ một bạn ở xa chắc đang tất bật với những dự định tương lai của bạn ấy, rồi lại quanh quẩn với những câu hỏi chẳng có lời giải, rồi lại đứng lên ấn chuông một cái, về đến nhà và trở lại với cái vòng quay quen thuộc...

   Chợt nhận ra là mình thích ngồi trên cái double decker này những ngày vắng khách ghê í. Ngồi nghĩ vẩn vơ hay chỉ đơn giản là để ngắm nhìn mọi thứ và lại nghĩ vẩn vơ. Nào là những áng mây trôi bồng bềnh với những hình thù ngộ nghĩnh, kia là những sợi mây xinh xắn kết thành hình chiếc bơm, đây là chiếc tù và cũng kết từ sợi mây, nào là những con chim bồ câu ốm tong ốm teo đen nhẻm lủi thủi đi tìm thức ăn giữa một bầy bồ câu béo núc mượt mà, nào là King Cross Station đồ sộ lạ mắt nhìn mãi không chán, nào là những con người kì lạ đi lại trên đường, nào là cái không gian   nhếch nhác và trông sờ sợ trước Warren street station, nào là những chú chim chao liệng in bóng trên ô kính cửa sổ của những tòa nhà cao tầng với kiểu kiến trúc khác lạ. Nhưng hơn hết là cái cảm giác đang hướng về phía hoàng hôn kia, nơi cái màu đỏ rực rỡ hòa trộn vào nền trời xanh trong biêng biếc tạo nên một vẽ hùng vĩ kì bí. Và vì thi thoảng khi đi ngồi bus, mình phát hiện ra thứ gì đó khác và có lý do để ngồi thư giãn như thế này chẳng hạn.



Monday, 17 October 2011

Lỗi hẹn.

Mở đầu tuần mới bằng một lời xin lỗi vì đã lỗi hẹn.
London vẫn tiếp tục lạnh và có lẽ sẽ còn lạnh hơn nữa. Nắng vẫn rực rỡ trên những tán lá xanh. Con đường nhỏ tự dưng im ắng hơi thường ngày. Trời vẫn xanh trong, màu xanh muôn thưở. Vậy mà có một kẻ lại quên lời hẹn của chính mình.
Xin lỗi blog nhé!

Sunday, 9 October 2011

Đầu thu.

  Thời tiết ở London này quả đúng là một kẻ gàn dở khó lường. Mới chớm thu thôi mà cái lạnh đã khiến người ta ngỡ như đang ở cuối thu. Chưa gì công viên đã đầy những chiếc lá  vàng rơi lẫn vào màu xanh non của cỏ, trẻ con vẫn tung tăng đùa nghịch trong cái nắng đầu thu, và vẫn có vài người ngồi trên cái khoảnh sân to to  trước Euston station vào những ngày nắng đẹp, với lá vàng rơi lả tả. Gió xèo xèo cuốn tung những túm là vàng khô, cho chúng nhảy nhót một hơi ngắn rồi mặc chúng lả lướt theo trọng lực. Lủng lẳng trên những cây cột ở vỉa hè vẫn là một tổ hợp đầy màu sắc của hoa và lá, những bông hoa be bé xinh xinh đủ màu lẫn trong đám lá xanh mướt rủ xuống và đung đưa trong gió chào mời người đi đường.
   
  Một con rùa lười biếng chậm chạp đang cố gắng tăng tốc để bắt kịp với cái nhịp sống hối hả của năm cuối cùng ở đại học, tự ép mình chăm chỉ nhưng thi thoảng vẫn cho phép mình ngó ra ngoài cửa sổ một tí, để may mắn bắt gặp một đàn chim túa ra khỏi tháp chuông trong ánh chiều tà, hay thích thú ngắm nhìn mặt trăng thay đổi đường đi và tròn lên từng ngày.

“Đêm thấy ta là thác đổ” - Có một thế giới rất khác.



Chẳng nhớ lần đầu tiên nghe nhạc phẩm này là lúc nào nữa, chỉ biết lần đâu tiên ấn tượng với bài hát này là vào năm thứ 2 ở Anh, trong căn phòng vốn lạnh teo và kín mít. Vẫn là cái thói quen cố hữu, mở nhạc và cứ để tiếng nhạc dìu dặt vang lên trong khi đầu óc hoặc tay chân vơ vẩn với một công việc hay một điều gì đấy. Tự dưng một câu hát lọt vào trong đầu khiến người nghe chú ý “một hôm bước chân về giữa chợ, chợt thấy vui như trẻ thơ”. Nghe hay nhỉ, một niềm vui của con trẻ, một nỗi háo hức trong trẻo khi bất chợt về lại cái nơi đông đúc, nhộn nhịp của nhịp sống thường ngày. Cái không gian chợ ồn ào náo nhiệt bỗng đâu hiện lên, tự dưng thấy vui khi nhớ về cái chợ nhỏ xíu và hơi lầy lội gần nhà. Thôi, hãy cứ tạm quên đi và nằm nghe cả bài hát đã.
Và một trong số những lần hiếm hoi, người nghe chủ động nghe toàn bài hát không để sót một chữ nào và nhận ra, ở đấy có bao nhiêu là không gian lạ. Không gian nào cũng riêng tư, cũng tĩnh mịch, cũng nhỏ xinh: một căn gác nhỏ, một khu vườn khuya với đóa hoa mới nở, một đốm lửa trong vườn khuya, và cả một thành phố đã đi ngủ trưa. “Thành phố đi ngủ trưa”, lại thêm một điều lạ nữa. Nó tự dưng khiến ta nhớ đến những bức tranh phố cổ của Bùi Xuân Phái.
Càng nghe càng phát hiện ra mình cũng đôi lần giống như nhân vật trong bài hát. Không ít lần đi như mơ trên mặt đất, đầu óc miên man ở nơi nào để thi thoảng giật mình khi nhận ra thế giới xung quanh đang chuyện động.
Năm nay đã là năm thứ tư xa nhà ở London, vẫn nghe lại những giai điệu quen thuộc ấy, vẫn những cái không gian ấy lần lượt hiện ra trong đầu, và vẫn lại có những giây phút lắng lại để lắng nghe những âm thanh miên man dịu dàng. Ước gì mình cũng được như nhân vật trong bài hát , gạt bỏ mớ mạng nhện những suy nghĩ trong đầu, để chỉ biết đến 1 thứ duy nhât: “đời ta có khi là lá cỏ, ngồi hát ca rất tự do”.

Monday, 3 October 2011

Tháng 9 London

   Đã là tuần cuối cùng của tháng 9, vậy mà cái nắng và nóng vẫn bám riết lấy London, hệt như một đứa trẻ nhằng nhẵng bám theo mẹ đòi quà. Nắng vẫn ung dung duỗi người trên những thảm cỏ xanh mướt và những tầng lá hãy còn tươi tắn; dù thi thoảng gió có đùa nghịch xô đẩy những chiến lá vàng nhẹ nhàng rơi lẫn vào cái màu vàng ruộm xanh non kia. Hình như mùa thu đã đến và đang ẩn nấp đâu đó.
   Mặt trời vẫn ngày ngày thong thả lướt qua căn phòng cũ kĩ và không quên để lại cái hơi nóng hầm hập tràn ngập đến tận tối. Tiếng nhạc nồng nàn, du dương vẫn đều đặn vang lên từ tòa nhà đối diện của học viện âm nhạc hoàng gia London. Tháp chuông nhà thờ với những bức tượng đồng sáng loáng vẫn im lìm đứng đấy, lặng lẽ quan sát những sự việc diễn ra hằng ngày.
  Lọt thỏm giữa những cái mặc định của London nhộn nhịp là một sư thèm khát được nghe tiếng sét đì đoàng, thèm một cơn mưa như trút nước để giải nhiệt mùa hè, thèm nghe tiếng lá xào xạc trong gió và bóng cây lay động hắt lên tấm màn chiếu là bức tường e town, thèm cái cảm giác đứng trên sân thượng nhìn ngắm dòng người xuôi ngược trong ánh đèn thành phố sau cơn mưa và nghe từng cơn gió lạnh mơn man trên da cùng mùi hương hoa lài thoang thoảng.