Wednesday, 18 April 2012

"Chuyện về bà phù thủy ngồi trên cán chổi".

Ấy là tựa đề của cuốn sách tôi mua hôm đi hội sách giảm giá của NXB Kim Đồng, xem như ăn theo các em thiếu nhi ngày trung thu. Cũng đã định viết một cái gì đó về cuốn truyện này rồi, nhưng mà cứ khất lần khất lữa đến tận bây giờ, khi mà chẳng hiểu từ đâu, câu chuyện ấy xuất hiện trong đầu óc tôi và tôi chẳng thể nào nhớ được chính xác từng chi tiết. Chẳng hiều sao mấy năm gần đây tự nhiên ưa đề tài về thiếu nhi đến thế. Cái gì của thiếu nhi thấy cũng hay, chẳng sợ người khác sẽ nhìn mình ra sao, chẳng sợ suy nghĩ của mình liệu có phù hợp với một lô một lốc những định lý, những logic hay không. Nhưng thôi, đấy là một đề tài khác.

Đọc cuốn truyện thấy cực kì thích thú, truyện mỏng lét, đọc một lèo chừng 2 tiếng là xong với một người biết đánh vần thành thạo. Truyện toàn những câu đơn và không có ngôn ngữ bác học ở đây, trái ngược với 1 cuốn truyện khác được giải thưởng về mảng sáng tác thiếu nhi, với đầy những giáo lý mà tôi nội đọc thầm thôi cũng đủ sởn da gà, và tôi cũng cá một ăn mười là trong văn nói hằng ngày, chẳng người lớn nào dùng đến câu từ như thế, chứ đừng nói một đứa trẻ con. Nhưng thôi, đấy lại cũng là một chuyện khác.

Cái tựa đề của câu chuyện đọc lên là đã thấy ngồ ngộ rồi. Sao lại phải là bà phù thủy ngồi trên cán chổi? Ai chả biết nói đến phù thủy phương Tây người ta hay nghĩ đến cái chổi xể?Chả nhẽ những lúc bà ta không ngồi trên cán chổi thì không có chuyện để kể? Ấy, nhưng mà các em nhỏ chưa biết, nên phải nói để các em phân biệt với những bà phù thủy cầm chổi quét sân hoặc đuổi trộm. Đấy nhá, phải ngồi trên cán chổi thì mới là phủ thủy xịn, chứ bây giờ nhiều người thích cầm chổi hoặc những thứ khác hành hung người, đấy không phải thể loại phù thủy được đề cập ở đây.

Lại nói về bà phù thủy, phải gọi là bà vì phù thủy này đã lớn tuổi rồi, đại để là trong khoảng từ 110 đến 111 tuổi,  tôi cũng không nhớ chính xác đâu. Nhưng phải nói như thể, vì tác giả đã phân tích tỉ mẩn là bà ấy 110 tuổi 1/4 hay 110 3/4, nhưng nói chung là già so với các độc giả thiếu nhi, già cóc cú đế ấy chứ nhỉ. Nhưng mà chừng ấy tuổi thì cũng mới chỉ là chíp hôi trong giới phù thủy thôi, thế nên bà phù thủy ngồi trên cán chổi vẫn phải ngồi học hằng ngày 8 tiếng, cũng giống với các độc giả thiếu nhi thôi (tôi thì từ thưở bé cho đến giờ chưa bao giờ ngồi học 8 tiếng cả, nên chắc là tôi sẽ rớt vòng loại tìm kiếm phù thủy mất thôi).

Người ta bảo gì nhỉ, bên anh hùng lúc nào cũng có bóng dáng mỹ nhân, còn chuyện cho con nít thì không có những thứ ấy, chỉ có bạn bè. Bà phù thủy bé nhỏ của chúng ta có 1 người bạn là 1 con quạ đen mà tôi cũng chẳng còn nhớ tên là gì, một con quạ luôn ở bên cạnh nhắc nhở bà nên và không nên làm những gì, thi thoảng quân sư cho bà nhiều lời hữu ích. Tóm lại là con quạ vừa giống như các vị phụ huynh khó tính lo lắng cho con cái, vừa như bạn bè sẵn sàng tham dự vào những cuộc vui của bà phù thủy của chúng ta vậy.

Mọi chuyện bắt đầu bằng việc bà phù thủy nhất quyết đi dự đại hội phù thủy dù chưa đến tuổi, và kết quả là bà bị bà dì của mình mách lẻo với đại phù thủy, bị tước mất chổi bắt tội bà phải cuốc bộ về và bà bị buộc phải làm những điều tốt và phải vượt qua kì thi sát hạch phù thủy. Ở trên đời, phàm những thứ gì bị cấm hay có sức cuốn hút đến kì lạ. Hồi bé bị mẹ bắt ngủ trưa thì thấy phim buổi trưa sao mà nó hay đến thế, hay gấp mấy lần phim hoạt hình lúc 7g30 tối, bị mẹ bắt đi ngủ sớm thì ngửa cổ lên trời trách tại sao nhà đài toàn chiếu phim hay vào lúc 10g? Lại quay lại chuyện bà phù thủy bé nhỏ của chúng ta thôi. Sau lần hậm hực cuốc bộ ấy, quyết tâm học hành của bà phù thủy bé nhỏ đã lên cao và bà càng chăm chỉ hơn, và càng làm nhiều những việc tốt, nào là giúp bà cụ nhặt củi, giúp bác bán hạt dẻ ấm áp.... Và kết quả thì ai cũng đoán ra được rồi đấy, bà phù thủy bé nhỏ dễ dàng vượt qua được kỳ thi sát hạnh, nhưng trớ trêu thay, bà lại trượt bài kiểm tra làm việc tốt. Vì sao ư? vì trong thế giới phù thủy, việc tốt là những việc phá làng phá xóm chứ không phải những việc giúp đỡ người khác. Thế là các phù thủy lão làng đã quyết định không cho bà phù thủy bé nhỏ đi dự đại hội phù thủy, không cho bà trờ thành phù thủy. Oh, nhưng bà phù thủy bé nhỏ thông minh đã dùng câu thần chú triệu tập chổi của tất cả phù thủy trong giới cũng như sách bùa chú của họ và đem đốt. Từ đó trở đi, thế giới chỉ còn lại 1 bà phù thủy duy nhất, may thay đấy là bà phù thủy bé nhỏ ngồi trên cán chổi tốt bụng.

Thế đấy, cái mà những người xung quanh ta đang chạy theo và cho là chuẩn mực chưa hẳn đã là phù hợp, với mỗi người cũng như với xã hội, và phù thủy không có thông tin thì các phù thủy cũng chỉ là những con người cầm chổi mà thôi.

Saturday, 17 March 2012

Điếu văn cho chú mèo.

Một bài điếu văn muộn cho chú, vì mãi đến hôm nay ta mới biết chuyện. Có lẽ chú cũng chẳng nhớ ta là ai đâu nhỉ, vì lúc chú gặp ta hôm mồng 2 tết, chú vẫn còn rất bé và chỉ mải lo nghịch ngợm mà thôi. Kể ra thì xưng hô thế này chưa chắc đã tiện, vì người ta bảo mèo có đến 9 kiếp và ta không rõ chú đã ở kiếp thứ bao nhiêu rồi. Nhưng thôi, bỏ qua cho ta nếu có gì sai sót nhé. Thực ra thì ta đã nghe đến chú từ ngày chú xuất hiện ở nhà ta cơ, mà có thể chú cũng biết đến ta rồi qua lời kể của mọi người trong nhà. Chỉ e lúc đấy chú còn đang mải chơi hoặc bận ăn thì chưa biết.

Nhưng dù có biết hay không biết nhau thì chú cũng đã là một thành viên của gia đình nhà ta, một thành viên ưa nhõng nhẽo và nghịch ngợm, và chắc chú cũng quý mẹ ta và em trai ta lắm nhỉ. Ta rất yêu chú đấy, yêu qua lời kể của mẹ dù ta chưa hề vuốt ve và âu yếm chú lần nào (ta đã định thế khi ta về nhà hè này đấy, nhưng không kịp nữa rồi...). Chú là chú mèo lịch sự nhất mà ta được biết từ trước đến nay vì đã không bắt mẹ ta phải dọn dẹp chiến trường của chú. Ta đã hy vọng chú sẽ ở nhà ta được lâu, lâu hơn chú mèo vàng ngày trước (chú ta đã bỏ đi khi nhà ta mới dọn về nhà mới). Đối với ta, chú quả là một đứa trẻ đáng yêu khi cứ quẩn chân mẹ ta và ngoang ngoãn nằm dưới chân giường, tuy thi thoảng có hơi nhõng nhẽo, như lần nhà ta đón con mèo Tây về ấy. Nhưng ta và cả nhà vẫn rất thương chú, không hề có sự sính ngoại ở đây đâu nhé.

Ta đã khóc khi nghe tin chú bị đánh đau đớn đến thế. Ta không chấm dứt được những đau đớn của chú. Ta cũng đã từng đau và ta biết nó đáng sợ thế nào, và ta hiểu những đau đớn mà chú phải chịu hơn thế ngàn lần. Ta không thể thay mặt xã hội loài người xin lỗi chú khi có những kẻ dã man như thế trong xã hội của chúng ta, vì ta không biết phải làm gì để thế giới không còn những người như thế cả. Nhưng ta xin đảm bảo với chú, rằng những người mà ta yêu thương và trân trọng sẽ không bao giờ là những kẻ dã man, và sẽ không bao giờ đối xử với sinh vật nào dã man như thế cả. Chú sớm bước qua kiếp khác và sống sung sướng hơn nhé!

Mèo nhà và mèo Tây.

Nhà tôi vừa có hai con mèo, chính xác là 1 con về trước, 1 con về sau, và người mang mèo về nhà hẳn nhiên không phải ai khác ngoài thằng em tôi. Tôi cũng chẳng phải đối hay đồng tình về chuyện nhà có thêm 1 hay 2 con mèo (nhưng nếu là cả đàn mèo thì có lẽ khác). Từ bé đến giờ tôi chưa hề xin bố mẹ nuôi 1 con vật nào,  chỉ lăng xăng góp ý khi có ai đó đưa ra ý kiến đưa vật nuôi về nhà, và tôi cũng chẳng bao giờ yêu thương 1 con vật nuôi nào quá cả, chỉ thi thoảng vuốt ve hay bế đi thú y thôi. Chẳng phải tôi  ác cảm với vật nuôi, mà vì tôi biết rõ với cái tính vô trách nhiệm của mình thì công cuộc dọn dẹp và cho vật nuôi ăn rút cuộc lại về tay mẹ tôi mà thôi. Tôi biết thế, và tôi thương mẹ nên tôi vẫn hay bàn lùi mỗi khi chị tôi đòi mua chó hoặc em tôi đòi nuôi mèo.

Nhưng mà rút cuộc thì 2 con mèo kia cũng có mặt ở nhà tôi. Cũng tốt, cũng vui, tôi cũng mong muốn được về nhà để vuốt ve 2 con mèo và cho chúng biết là nhà này vẫn còn 1 người nữa. Con mèo ta lông vàng bắng nhắng được mang về nhà từ ngày còn bé tí và ở trong nhà tắm của thằng em tôi, tất nhiên là 1 tay mẹ tôi chăm sóc. Thế nên mẹ kể nó cứ quấn mẹ suốt, ngoan ngoãn nằm ở chân giường và rón rén theo mẹ lên sân thượng. Riêng chuyện nó không biến cả nhà tôi thành cái toilet của riêng nó cũng đủ để tôi phát cho nó phiếu bé ngoan cho nó rồi. Rồi nó lớn dần lên, vẫn là 1 con mèo nghịch ngợm, vẫn quấn chân mẹ tôi và vẫn thích ăn gan. Và hôm mùng 2 tết vừa rồi tôi đã kịp chào nó qua webcame trong khi nó tròn xoe mắt chả hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao. Tôi cũng mong chờ ngày về nhà để được ôm ấp và vuốt ve nó. Rồi con mèo Tây về nhà tôi, cũng mới gần đây thôi. Con mèo này mặt mũi ngây thơ và xinh xắn, ai nhìn cũng khen, mỗi tội hơi khó tính, và đã phải đi gặp thú y ngay ngày về nhà mới. Con mèo ta có vẻ dỗi, vẫn rón rén theo mẹ tôi nhưng bỏ ăn, mãi cho đến khi mẹ mang ra cho nó món khoái khẩu thì nó mới vui vẻ trở lại. Tôi yêu cả hai con mèo, tôi lo lắng rằng nó sẽ bị lũ chuột cống già đầu ở bãi rác xử lí, và mẹ đã trấn an tôi rằng 2 con mèo này đã đủ lớn và chỉ chơi quanh nhà thôi.Tôi mong chờ đến hè để về nhà và vuốt ve 2 con mèo, dõng dạc giới thiệu cho chúng biết là ở nhà vẫn còn 1 người cũng đáng yêu mà chúng chưa được gặp.

Thế mà hôm nay chat với mẹ, tôi nghe chuyện buồn về 2 con mèo xảy ra từ đầu tuần. Con mèo Tây thì đã bị ai bắt mất, còn con mèo ta thì đã chết. Tôi đã bật khóc khi nghe mẹ kể chuyện về con mèo ta bị ai đó đánh cho đến chết, nó chỉ còn đủ sức lết về nhà và sau khi thú y chích thuốc thì tắt thở. Vẫn là nhà cho ta một cảm giác an toàn và gắn bó trước mỗi thất vọng của cuộc đời. Thật buồn vì chúng tôi đã không thể che chở cho nó khỏi trận đòn ghê rợn kia .Tôi hy vọng con mèo Tây không phải chịu đau đớn gì và người ta chỉ bắt nó để đem đi bán thôi. Còn con mèo ta, tại sao người ta lại có thể đánh nó dã man đến thế? Người ta cảm thấy thỏa mãn gì khi đánh đến gần chết 1 con vật không có khả năng kháng cự hả trời? Tôi đã khóc khi nghĩ đến những đau đớn mà con mèo phải chịu đựng do một kẻ nào đó gây ra. Em tôi khóc rất nhiều và có lẽ tôi cũng thế nếu tôi ở nhà, chứng kiến con mèo lớn lên từng ngày và là một sinh vật sống đáng yêu. Tôi đã từng buồn cho những con vật nuôi đã ra đi, nhưng những lúc đấy tôi còn có quyền tin rằng nó chỉ bị bắt để đem đi bán, còn lần này....quá đau đớn khi chứng kiến cảnh một con vật nhỏ bé không có sức kháng cự bị hành hạ dã man như thế. Không chỉ là 1 con vật nhỏ bé, mà cả những đàn voi nhà, những cây rừng cổ thụ, những con tê giác to xác hiền lành cũng bị sát hại dã man. Làm sao để thế giới này không còn những kẻ thích chứng tỏ mình là người khổng lồ bằng vũ lực ? Không còn tiền bạc và quyền lực nữa chăng?

Có lẽ tôi đã có thêm 1 lý do để không bao giờ nuôi một con vật nào cả: tôi không thể chịu nổi khi nó ra đi.

Thursday, 1 March 2012

Ngày cuối cùng của tháng.

Đã định viết bài này từ hôm qua, nên mới đặt tên cho post như thế, nhưng rồi vì mải nghe nhạc và mắt díp đờ nên lại khất lần khất lữa sang đến ngày hôm nay. Năm nay là năm nhuận nên cũng đáng để viết 1 bài kỷ niệm chứ nhỉ. Bố bảo hồi đấy bác sĩ bảo mình sẽ ra đời vào 29/2, thế mà chẳng hiểu sao mình lại te te chui ra trước. Nhớ nhà.
Những ngày cuối cùng của tháng 2 và thời tiết London thật là kỳ lạ, với cái nắng hầm hập thiếu điều thiêu đốt cả căn phòng, chẳng khác gì cái cảm giác tết ở Sài Gòn. Chẳng còn thấy chút dầu hiệu nào của mùa đông cả, và trời cũng tối muộn hơn mọi năm. Lại nhớ nhà.
 Dạo này mình kết nhạc thiếu nhi cực kì, nghe đi nghe lại đồ rê mí mà không biết chán.
Thôi, mắt lại díp đờ rồi. đi ngủ vậy.

Tuesday, 31 January 2012

Trờ lại

Trở lại blog sau một thời gian dài chẳng ghé thăm. Không có cỏ mọc đầy và cũng chẳng hề bụi bặm. Thời buổi internet thì nó thế đấy. Ờ, tự dưng thèm cái cảm giác phủi bụi trên cuốn nhật ký. Mà thôi, không nói những chuyện linh tinh vớ vẩn ấy nữa.
Quay lại blog vào cái ngày cuối cùng của tháng. Đúng lúc nhỉ? Cái dự tính ban đầu mỗi tuần viết tối thiểu một bài đã trôi vù vù theo thời gian cũng những cái deadline làm mình bực bội.
Ý định viết truyện ngắn hay ghi lại những cảm xúc bất chợt trên đường cũng trôi tuột đi với thời gian và cảm xúc. Chẹp, tiên trách kỷ hậu trách nhân. Tự nhủ lần sau sẽ khư khư một cuốn sổ bên mình vậy.

Saturday, 7 January 2012

http://tuoitre.vn/Ao-trang/471767/Quan-an-tren-mang.html

Sunday, 1 January 2012

Nhặt nhạnh cuối năm.

Sáng...
Ngày cuối năm không trời xanh nắng ấm. Mây vẫn vần vũ chả thấy Mặt trời đâu. Buổi sáng cuối cùng của năm ngập tràn trong những giai điệu vừa sâu lắng vừa rộn ràng của 2 bộ phim hoạt hình Nhật Bản.
Ở đây không có lịch và từ lâu cũng đã quên luôn cái cảm giác xé tờ lịch cuối cùng nó ra làm sao rồi. Quay đầu nhìn lại 1 năm đầy rẫy những thất bại và chẳng muốn nghĩ đến khoảng thời gian tiếp theo nữa. Giận mình vô hạn!
Chiều...
 Vài đoạn hội thoại ngắn ngủ và lại suy nghĩ lung tung. Mệt mỏi!
Tối...
Ngồi chỉnh sửa vài tấm hình cuối năm, cặm cụi viết vài dòng cảm xúc rồi quay lại với cái công việc tẻ nhạt chán ngắt. Chút suy ngẫm cho ngày cuối năm vậy là đã hết!
Không thể nhìn thấy pháo hoa trực diện thì nhìn qua cửa kính của nhà kế bên vậy. Những chùm pháo hoa bùng nở phản chiếu trong kính như những ngọn lửa bập bùng. Tiếng rền vang kéo dài suốt nửa tiếng đồng hồ. Khoan khoái ủ ấm trong chăn và lắng nghe tiếng la hét, tiếng còi xe cảnh sát, xe cấp cứu vọng lại từ xa xa....