Friday, 4 November 2011

Technical Analysis.

Mình phát hiện ra là cái môn Technical Analysis này ẩn chứa khá nhiều điều thú vị. Tất nhiên, thú vị đối với mình không phải làm dán mắt vào màn hình máy tính nhìn mấy con giun bò loằng ngoằng, toát mồ hôi trán tìm xem cái "indicator" nào phù hợp để quyết định " chiến lược mua bán", rồi đau tim ngồi chờ kết quả. Thú vị với mình là mình phát hiện ra những chuyện khác.
Có vẻ như các bác phương Tây thích cụ thể hóa mọi thứ đến tận con vi trùng trên móng tay thì phải. Hầm bà lằng xá cấu cái loại lý thuyết được nêu ra để tiên đoán độ biến động của giá cổ phiếu, có bác còn ngồi trên giường bệnh và tính chi tiết độ chênh lệch giữa lúc giảm sâu nhất và lúc tăng cao nhất; có bác hì hục nhét những biến không ngẫu nhiên vào một phương trình, rồi cho ra một kết quả được gọi là "ngẫu nhiên", vân vân và vân vân.
Nhưng mà tuần rồi mình biết được 3 cái hay từ môn ấy. Thứ nhất là Fibonacci ratio. Mình thì mình chẳng quan tâm lắm đến chuyện liệu cái tỉ lệ 1.618... có bao giờ xuất hiện trên thị trường chứng khoán không, nhưng mình thấy hay khi nghe về những lần tỉ lệ này xuất hiện trong tự nhiên. Tự dưng muốn tin là  chênh lệch giữa độ to hai mắt của mình là 1.618-1 dễ sợ, hoặc là độ dài của khuôn mặt bằng 1+1.618 so với độ dài mũi chẳng hạn.  Kế đến là chuyện đo độ dài đường bờ biển, rằng nếu đo độ dài đường bờ biển qua những tấm bản đồ với tỉ lệ xích khác nhau, ta sẽ được kết quả khác nhau, dù mình cũng chả biết cuối cùng thì các bác í đo độ dài đường bờ biển thế nào. Cuối cùng là việc rút ra nhận xét rằng trong quá trình con người tương tác với xã hội, hình như chẳng có chiến thắng nào là tuyệt đối.
Lan man thế thôi, chứ cái việc phải nộp coursework của cái môn này vào ngày 18 làm mình chả thích nó tẹo nào.

No comments:

Post a Comment