" Nhưng lạ lùng thay nhân dân thông minh
Không hề lừa ta dù ca dao cổ tích
Ta lớn lên bằng niềm tin rất thật
Biết bao nhiêu hạnh phúc có trên đời
Dẫn phải đớn đau cay đắng dập vùi"
-Nguyễn Khoa Điềm-
Dạo này tự nhủ sẽ viết, viết, viết, vậy mà cứ chúi đầu vào với số, số, số nên blog cứ trắng, trắng, trắng. Gần đây lang thang trên mạng và bắt gặp nhiều thứ về cổ tích, từ chuyện đổi kết cục truyện Tấm Cám cho đến chuyện mưu cầu hạnh phúc. Tự dưng lại muốn viết về những câu chuyện cổ.
Cặm cụi ngồi lục lọi những ngăn tủ của quá khứ kể từ lúc mắt tròn mắt dẹt nghe đọc truyện cho đến lúc hí hửng đọc bộ "Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam", thì cổ tích trong trí nhớ của mình đa phần là các sự tích để kể về lý do có mặt của một loài vật hay loài cây.
Lớn hơn một tí, mình bắt đầu chuyển sang cổ tích của thế giới. Chẳng nhớ rõ lắm là nó chủ yếu bao gồm những gì, chỉ nhớ mang máng là có rất nhiều những công chúa, hoàng tử cùng hiệp sĩ, những cung điện nguy nga tráng lệ.
Quay lại với chuyện mình có nên tin vào cổ tích không nhé. Với các sự tích thì mình thấy là chẳng có lý do gì để mà không tin cả. Các bác nhà khoa học có thể kể vanh vách tính chất cũng như công dụng của cây vú sữa cũng như liệt kê họ hàng xa gần hay tổ tiên của chúng; nhưng chẳng có bác nào đứng trước mặt mình, đẩy gọng kính trên sống mũi và nghiêm trang nói cho mình biết vì sao lại có cây vú sữa trên đời đời cả. Có thế các bác ấy biết mà ứ thèm kể, cũng có thể các bác ấy chỉ biết như mình thôi ý mà. Về chuyện ăn ở hiền lành th2i dĩ nhiên là cần phải tin rồi. Vì thế này nhé : thế giới hiện có 7 tỉ người và 1% trong số đó là những thiên tài. Chỉ riêng chuyện tính toán để hơn được 99% kia đã là khó khăn rồi, chưa kể đến chuyện đang tính toán thì bị 1% còn lại nó lừa cho thì khổ, Mình chẳng mơ 1 ngày nọ có 1 con phượng hoàng đến đậu trên cây nguyệt quế nhà mình, giải quyết dùm mình mấy con chuột hay trốn trong chậu cây rồi đưa mình đi nhặt vàng làm gì (vì giờ mà ôm 1 bao vàng 4 số 9 về thì phiền lắm); mình chỉ chỉ mong gia đình luôn vui vẻ và nguyệt quế vẫn cứ nở thơm lừng trước cửa.
Cổ tích nước ngoài thì khác, cổ tích nước ngoài có quá nhiều hoàng tử, công chúa và những lâu đài lộng lẫy mà hổi bé mình chưa biết mặt ngang mũi dọc ra làm sao, nên chắc chẳng bao giờ mơ làm công chúa hay gặp hiệp sĩ. Nhưng mà mình tin vẫn có những bà phù thủ không được học hành đàng hoàng, thích tẩm hóa chất hay thuốc trừ sâu vào táo để không chỉ 1, mà nhiều Bạch Tuyết ăn; và mình vẫn tin trong rừng sâu có 7 chú lùn đấy; nhưng mà các chú ấy chưa thích gặp mình thôi.
Nói tóm lại, dù đã quên sạch sành sanh những kiến thức khái quát về cổ tích hồi lớp 10 hay 11 gì đấy; và kí ức nhỏ nhoi chỉ còn lờ mờ những chi tiết của một vài câu chuyện cổ, mình vẫn hùng hổ khẳng định mình sẽ tin vào cổ tích theo cách của mình. Sẽ thật khôi hài nếu thay đôi giày thực tại thô kệch vào chân cổ tích vốn quen nhảy nhót trong đôi hài bảy dặm. Lại càng buồn cười hơn nữa khi cố phủ tấm màn cổ tích lên thực tại rồi đi loanh quanh xem xét thừa thiếu chỗ nào mà thêm bớt cho vừa. Cổ tích mãi thấp thoáng, ẩn hiện biến hóa không lường trong thực tại; cổ tích không đảm nhận trách nhiệm của 1 nhà cứu nhân độ thế; cổ tích mãi vẫn là những tích cổ mà thôi !
Friday, 23 December 2011
Thư trả lời bạn phương xa.
Thư trả lời bạn phương xa.
Thân gửi Minh Trang thư trả lời muộn. Cám ơn lời hỏi thăm và tấm thiệp năm ngoái của cậu nhiều (năm nay nó vẫn còn nguyên giá trị)!
Tớ tả cậu nghe
Bức tranh mùa Giáng sinh,
Xứ sương mù ướt lạnh, tuyết chưa rơi.
Này phố sáng choang,
Những dây đèn nhấp nháy.
Đây phố rộn ràng,
Những khúc nhạc Giáng sinh.
Kìa phố sinh động,
Những ô cửa nhiều màu sắc.
Kia phố tấp nập,
Những dáng người mải miết bước đi
Với hăng hái, với ước mơ
Với cả những lo âu toan tính.
Và lặng lẽ,
Phố âm thầm trong những dư âm vang vọng.
Tớ nhớ...
Sáng Sài Gòn se lạnh,
Chỉ se lạnh thôi!
Nhớ những con phố
Cũng đèn, cũng người, cũng hàng hóa, cũng im lìm,
Nhưng rất khác...
Và ...
Đêm Giáng sinh lung linh màu nhiệm,
Tớ gửi cậu,
Khói tỏa ra từ những bếp lửa ấm nồng.
Nhớ gửi tớ,
Chút huyên náo của Sài Gòn,
Cậu nhé!
Saturday, 10 December 2011
Ngày rét buốt.
Kết thúc tuần học cuối cùng của học kỳ thu. Khung cửa sổ thay đổi từng ngày. Trời dày đặc mây xám với những cành cây trơ trọi khẳng khiu. Học viện âm nhạc hoàng gia London lặng hẳn tiếng nhạc và thiếu ánh đèn nên mới 4g chiều mà khung cảnh xung quanh đã tối mịt. Gió ngày càng gào thét dữ dội hơn, tung hoành trong không gian trơ trọi mênh mông.
Sáng thứ 6 và trời London đẹp lạ. Trời trong veo không 1 gợn mây, đến nỗi nhìn rõ mồn một đường đi của những chấm nhỏ li ti trên nền trời xanh biếc. Nắng thì mặc nắng, thời tiết cứ rét buốt, gió cứ ào ào thổi mặc cho những chiếc lá lỳ lợm bám trụ trên cành cây ra sức đung đưa và vênh váo
Thèm ca phê vỉa hè ngắm người qua lại, thèm bắp nóng và khoai luộc, hay đơn giản là thèm cái gì đó nghi ngút khói. Chợt nhớ ra London không có chỗ nào cho mình, chỉ có không gian ấm áp đối lập với cái lạnh ngoài kia với bàn ghế cao sau khung cửa kính, có lẽ phù hợp hơn cho 1 ngày mưa phùn.
Tan học, không muốn chết dí trong phòng vào 1 ngày nắng đẹp nên quyết định ra nhà sách. Daunt Book hóa ra to hơn bề ngoài với 2 gian và cầu thang dẫn xuống tầng dưới. Tấn tần tật mọi thứ đều làm bằng gỗ dễ khiến người ta liên tưởng đến những thư viện với dãy kệ cao ngất chồng chất sách. Ánh đèn vàng tiệp với màu gỗ khiến không khí trong này cũng ấm áp. Sách ở đây cực kì nhiều, đủ các thể loại, về đủ các khu vực trên thế giới. Riêng về khoản này thì hơn đứt nhà sách ở VN là cái chắc. Chẳng có 1 cái ghế nào và ở đây người ta cũng không ngồi bệt xuống đất để mà đọc sách. Thât là biết cách kinh doanh mà!
Ra khỏi hiệu sách mới là 3g chiều mà trời đã tắt nắng. Lại nhở đến những dãy phố sách ở Sài Gòn, Hà Nội với đầy những sách là sách chồng chất lên nhau trong những khu nhà chật hẹp, ở những ngõ phố nhỏ hẹp, có thể cổ kính có thể không. Sách chất đống hay xếp san sát bên nhau đến hoa cả mắt, có khi tràn ra cả lề đường, đôi khi chả có thứ tự nhất định; những cuốn đã cũ kĩ nằm im lìm bên cạnh hay đối diện những cuốn trắng tinh đủ họa tiết mới xuất bản.Muốn tìm hay muốn đọc thì phải cẩn thận dõi mắt theo từng cái gáy sách và mặc cả thì may ra mới có thể ra về lòng vui vẻ. Ừ thì ta lộn xộn.
Sáng thứ 6 và trời London đẹp lạ. Trời trong veo không 1 gợn mây, đến nỗi nhìn rõ mồn một đường đi của những chấm nhỏ li ti trên nền trời xanh biếc. Nắng thì mặc nắng, thời tiết cứ rét buốt, gió cứ ào ào thổi mặc cho những chiếc lá lỳ lợm bám trụ trên cành cây ra sức đung đưa và vênh váo
Thèm ca phê vỉa hè ngắm người qua lại, thèm bắp nóng và khoai luộc, hay đơn giản là thèm cái gì đó nghi ngút khói. Chợt nhớ ra London không có chỗ nào cho mình, chỉ có không gian ấm áp đối lập với cái lạnh ngoài kia với bàn ghế cao sau khung cửa kính, có lẽ phù hợp hơn cho 1 ngày mưa phùn.
Tan học, không muốn chết dí trong phòng vào 1 ngày nắng đẹp nên quyết định ra nhà sách. Daunt Book hóa ra to hơn bề ngoài với 2 gian và cầu thang dẫn xuống tầng dưới. Tấn tần tật mọi thứ đều làm bằng gỗ dễ khiến người ta liên tưởng đến những thư viện với dãy kệ cao ngất chồng chất sách. Ánh đèn vàng tiệp với màu gỗ khiến không khí trong này cũng ấm áp. Sách ở đây cực kì nhiều, đủ các thể loại, về đủ các khu vực trên thế giới. Riêng về khoản này thì hơn đứt nhà sách ở VN là cái chắc. Chẳng có 1 cái ghế nào và ở đây người ta cũng không ngồi bệt xuống đất để mà đọc sách. Thât là biết cách kinh doanh mà!
Ra khỏi hiệu sách mới là 3g chiều mà trời đã tắt nắng. Lại nhở đến những dãy phố sách ở Sài Gòn, Hà Nội với đầy những sách là sách chồng chất lên nhau trong những khu nhà chật hẹp, ở những ngõ phố nhỏ hẹp, có thể cổ kính có thể không. Sách chất đống hay xếp san sát bên nhau đến hoa cả mắt, có khi tràn ra cả lề đường, đôi khi chả có thứ tự nhất định; những cuốn đã cũ kĩ nằm im lìm bên cạnh hay đối diện những cuốn trắng tinh đủ họa tiết mới xuất bản.Muốn tìm hay muốn đọc thì phải cẩn thận dõi mắt theo từng cái gáy sách và mặc cả thì may ra mới có thể ra về lòng vui vẻ. Ừ thì ta lộn xộn.
Monday, 21 November 2011
Sáng cuối tuần.
Sáng cuối tuần,
Sương giăng nhè nhẹ
Trời trong xanh và nắng rất dịu dàng.
Phố tĩnh lặng,
Hít hà hơi lạnh
Hai đứa trẻ chào nhau
Rộn ràng cả phố.
Chuông nhà thờ,
Lanh lảnh vang xa
Chuông gió leng keng
Vừa đủ...
Cho hẻm nhỏ lặng gió vắng người.
Sương giăng nhè nhẹ
Trời trong xanh và nắng rất dịu dàng.
Phố tĩnh lặng,
Hít hà hơi lạnh
Hai đứa trẻ chào nhau
Rộn ràng cả phố.
Chuông nhà thờ,
Lanh lảnh vang xa
Chuông gió leng keng
Vừa đủ...
Cho hẻm nhỏ lặng gió vắng người.
Friday, 4 November 2011
Technical Analysis.
Mình phát hiện ra là cái môn Technical Analysis này ẩn chứa khá nhiều điều thú vị. Tất nhiên, thú vị đối với mình không phải làm dán mắt vào màn hình máy tính nhìn mấy con giun bò loằng ngoằng, toát mồ hôi trán tìm xem cái "indicator" nào phù hợp để quyết định " chiến lược mua bán", rồi đau tim ngồi chờ kết quả. Thú vị với mình là mình phát hiện ra những chuyện khác.
Có vẻ như các bác phương Tây thích cụ thể hóa mọi thứ đến tận con vi trùng trên móng tay thì phải. Hầm bà lằng xá cấu cái loại lý thuyết được nêu ra để tiên đoán độ biến động của giá cổ phiếu, có bác còn ngồi trên giường bệnh và tính chi tiết độ chênh lệch giữa lúc giảm sâu nhất và lúc tăng cao nhất; có bác hì hục nhét những biến không ngẫu nhiên vào một phương trình, rồi cho ra một kết quả được gọi là "ngẫu nhiên", vân vân và vân vân.
Nhưng mà tuần rồi mình biết được 3 cái hay từ môn ấy. Thứ nhất là Fibonacci ratio. Mình thì mình chẳng quan tâm lắm đến chuyện liệu cái tỉ lệ 1.618... có bao giờ xuất hiện trên thị trường chứng khoán không, nhưng mình thấy hay khi nghe về những lần tỉ lệ này xuất hiện trong tự nhiên. Tự dưng muốn tin là chênh lệch giữa độ to hai mắt của mình là 1.618-1 dễ sợ, hoặc là độ dài của khuôn mặt bằng 1+1.618 so với độ dài mũi chẳng hạn. Kế đến là chuyện đo độ dài đường bờ biển, rằng nếu đo độ dài đường bờ biển qua những tấm bản đồ với tỉ lệ xích khác nhau, ta sẽ được kết quả khác nhau, dù mình cũng chả biết cuối cùng thì các bác í đo độ dài đường bờ biển thế nào. Cuối cùng là việc rút ra nhận xét rằng trong quá trình con người tương tác với xã hội, hình như chẳng có chiến thắng nào là tuyệt đối.
Lan man thế thôi, chứ cái việc phải nộp coursework của cái môn này vào ngày 18 làm mình chả thích nó tẹo nào.
Có vẻ như các bác phương Tây thích cụ thể hóa mọi thứ đến tận con vi trùng trên móng tay thì phải. Hầm bà lằng xá cấu cái loại lý thuyết được nêu ra để tiên đoán độ biến động của giá cổ phiếu, có bác còn ngồi trên giường bệnh và tính chi tiết độ chênh lệch giữa lúc giảm sâu nhất và lúc tăng cao nhất; có bác hì hục nhét những biến không ngẫu nhiên vào một phương trình, rồi cho ra một kết quả được gọi là "ngẫu nhiên", vân vân và vân vân.
Nhưng mà tuần rồi mình biết được 3 cái hay từ môn ấy. Thứ nhất là Fibonacci ratio. Mình thì mình chẳng quan tâm lắm đến chuyện liệu cái tỉ lệ 1.618... có bao giờ xuất hiện trên thị trường chứng khoán không, nhưng mình thấy hay khi nghe về những lần tỉ lệ này xuất hiện trong tự nhiên. Tự dưng muốn tin là chênh lệch giữa độ to hai mắt của mình là 1.618-1 dễ sợ, hoặc là độ dài của khuôn mặt bằng 1+1.618 so với độ dài mũi chẳng hạn. Kế đến là chuyện đo độ dài đường bờ biển, rằng nếu đo độ dài đường bờ biển qua những tấm bản đồ với tỉ lệ xích khác nhau, ta sẽ được kết quả khác nhau, dù mình cũng chả biết cuối cùng thì các bác í đo độ dài đường bờ biển thế nào. Cuối cùng là việc rút ra nhận xét rằng trong quá trình con người tương tác với xã hội, hình như chẳng có chiến thắng nào là tuyệt đối.
Lan man thế thôi, chứ cái việc phải nộp coursework của cái môn này vào ngày 18 làm mình chả thích nó tẹo nào.
London thì cũ kĩ, thu thì buồn.
Buồn. Buồn nữa. Buồn đến thẫn thờ. Không thể hết buồn. Sao thế? Thu làm buồn chăng? Chắc vậy. Vì thu hiu hắt.
Trời vẫn dày đặc những vùng mây xám, trong khi cây lá dưới này đua nhau lôi hết những bộ quần áo chưa kịp diện ra để thanh lý cuối năm, chả cần biết nó gây rối mắt đến thế nào. Nào bộ đỏ tía, bộ xanh thẫm, bộ xanh non, bộ vàng dịu ngọt, bộ cam ấm áp. Những chiến lá cứ ríu rít gọi gió đến chơi, thỏa sức rời nhà đung đưa theo chiều gió rồi cười khúc khích trước khi đua nhau rơi lả tả. Chỉ cần để ý một tý là có thể nghe tiếng lá xào xạc dưới chân và cái mùi mục của lá cây khô.
Chẳng còn ai ngồi ở cái công viên trước Euston Station nữa. Chỉa thấy 2 người dựng xe đứng nhìn ngắm gì đấy rồi lại thoang thả dạo bước. Lạnh rồi. Chim bồ câu hình như cũng lười hay sao ấy. Cả bọn cứ đứng nguyên xi tại chỗ, thi thoảng cúi xuống mổ mổ cái gì rồi lại ngẩng lên, ngơ ngẩn nhìn nhau.
Phải cố lắm mới nghe được tiếng gió suỵt khẽ, liền sau đó là lá vàng rơi lả tả và đôi chim bồ câu tung cánh vụt bay. Tầng 2 của cái double decker vẫn là những thế giới rất riêng.
Chiều về, lại cũng cung đường ấy, cũng vùng trời ấy, cũng khung cảnh ấy. Lũ bồ câu hùa nhau túa ra từ những căn gác mái cũ kĩ, chao nghiêng bay lượn nhịp nhàng rồi chui tọt vào gác mái của một căn nhà khác cũng cũ kĩ không kém.Chơi đuổi bắt cuối ngày chăng?
Sáng nay mưa, cái khoảnh sân be bé trước City University London như được rải thảm lá vàng. Phải cố dằn lòng lắm mới không dừng lại để nhìn lá rthong thả ơi trong làn nước mưa lất phất qua khung cửa kính trong veo, vì không muốn biến mình thành một kẻ lập dị giữa dòng người bận rộn qua lại ở cái sảnh này.
London thì cũ kĩ, thu thì buồn.
Trời vẫn dày đặc những vùng mây xám, trong khi cây lá dưới này đua nhau lôi hết những bộ quần áo chưa kịp diện ra để thanh lý cuối năm, chả cần biết nó gây rối mắt đến thế nào. Nào bộ đỏ tía, bộ xanh thẫm, bộ xanh non, bộ vàng dịu ngọt, bộ cam ấm áp. Những chiến lá cứ ríu rít gọi gió đến chơi, thỏa sức rời nhà đung đưa theo chiều gió rồi cười khúc khích trước khi đua nhau rơi lả tả. Chỉ cần để ý một tý là có thể nghe tiếng lá xào xạc dưới chân và cái mùi mục của lá cây khô.
Chẳng còn ai ngồi ở cái công viên trước Euston Station nữa. Chỉa thấy 2 người dựng xe đứng nhìn ngắm gì đấy rồi lại thoang thả dạo bước. Lạnh rồi. Chim bồ câu hình như cũng lười hay sao ấy. Cả bọn cứ đứng nguyên xi tại chỗ, thi thoảng cúi xuống mổ mổ cái gì rồi lại ngẩng lên, ngơ ngẩn nhìn nhau.
Phải cố lắm mới nghe được tiếng gió suỵt khẽ, liền sau đó là lá vàng rơi lả tả và đôi chim bồ câu tung cánh vụt bay. Tầng 2 của cái double decker vẫn là những thế giới rất riêng.
Chiều về, lại cũng cung đường ấy, cũng vùng trời ấy, cũng khung cảnh ấy. Lũ bồ câu hùa nhau túa ra từ những căn gác mái cũ kĩ, chao nghiêng bay lượn nhịp nhàng rồi chui tọt vào gác mái của một căn nhà khác cũng cũ kĩ không kém.Chơi đuổi bắt cuối ngày chăng?
Sáng nay mưa, cái khoảnh sân be bé trước City University London như được rải thảm lá vàng. Phải cố dằn lòng lắm mới không dừng lại để nhìn lá rthong thả ơi trong làn nước mưa lất phất qua khung cửa kính trong veo, vì không muốn biến mình thành một kẻ lập dị giữa dòng người bận rộn qua lại ở cái sảnh này.
London thì cũ kĩ, thu thì buồn.
Bồ câu đầu phố
Sáng nay đầu phố
Một chú bồ câu
Đen tuyền mỏ trắng
Mắt to sáng ngời
Quẩn quanh đầu ngõ
Xào xạc lá rơi
Cắm cúi chú tìm
Mùa thu đi lạc.
Một chú bồ câu
Đen tuyền mỏ trắng
Mắt to sáng ngời
Quẩn quanh đầu ngõ
Xào xạc lá rơi
Cắm cúi chú tìm
Mùa thu đi lạc.
Subscribe to:
Posts (Atom)